Nói đến đây, Vương Cẩm Bằng bỗng nhiên thu liễm nụ cười trên môi, đôi mắt hơi hơi nheo lại, nói: “Trên sân thượng không chỉ có một người, mà là hai người.”
Hắn cúi người xuống, ghé sát vào lỗ tai Hứa Trăn, thấp giọng nói: “Lúc đó cậu cũng ở trên sân thượng.”
“Chính cậu là người đẩy hắn xuống.”
Ngay khi nghe thấy những lời này, cơ mặt Hứa Trăn rõ ràng trở nên cứng ngắc, ánh mắt đột nhiên run lên.

