Trong khoảng thời gian khốn khó nhất đó, phụ mẫu của lão đã tham gia đào vét hà đạo, gia cố đê điều, khai phá ruộng bậc thang,...còn sống trong lều tị nạn trong một khoảng thời gian, nhưng bọn họ không hề cảm thấy gian nan, ngược lại mỗi ngày đều sống rất đầy đủ, vô cùng hi vọng về tương lai.
Bởi vì Vương thị không giống với các thế gia đại tộc khác, bọn họ là thật sự coi lão bách tính là người.
Trên địa bàn của Vương thị chưa từng có chuyện cắt xén tiền công, ức hiếp lão bách tính. Cho dù có quản sự dám làm bậy cũng sẽ lập tức bị bắt ra, dựa theo tộc quy xử phạt. Cho nên trên địa bàn của Vương thị, lão bách tính đều cực kỳ cảm thấy an toàn.

