Hiện giờ Vương thị đã sớm khác xưa, nội tình đã trở nên cực kỳ thâm hậu, bất cứ kẻ nào coi thường Vương thị đều sẽ ăn trái đắng.
Vương An Nghiệp nghe nói có kẻ thù tập kích, cũng không căng thẳng gì, ngược lại tò mò hỏi: "Thái gia gia, người cố ý dẫn dụ kẻ thù tới tập kích chúng ta?"
"Bị một con rắn độc ngắm trúng, so với việc để nó ẩn nấp, không biết khi nào sẽ ló ra cắn ngươi một cái, chi bằng cố ý thả mồi, tìm cơ hội giết chết." Vương Thủ Triết chỉ bảo Vương An Nghiệp: "Lần tập kích này chắc chắn thế tới hung mãnh, có lẽ là thủ đoạn cường lực nhất ngoai việc đích thân động thủ của Đức Hinh thân vương rồi. Một khi chúng ta giết kẻ đó, có thể khiến cái đầu đang choáng của Đức Hinh thân vương tạm thời bình tĩnh lại, miễn tưởng rằng Vương thị chúng ta chính là hồng mềm, có thể tùy tiện nhào bóp."

