"Dịch Nhi, Nghiêu Nhi, các ngươi tới rồi." Ngô Tuyết Ngưng lo lắng mà hỏi thăm: "Ăn cơm chưa?"
"Hồi mẫu thân, còn chưa ăn đâu." Hai huynh đệ thành thật nói.
"Chưa ăn cơm, thì tự mình tìm nơi ăn đi." Ngô Tuyết Ngưng thở dài: "Chúng ta hôm nay liên tiếp ăn vài bữa cơm ăn tới quá no, quả thực không có tâm tư lại tiếp đãi các ngươi."
"Vâng..."

