“Chà chà~ Khương Ngọc Linh, cái tên nha đầu bướng bỉnh nhà ngươi, càng ngày càng không biết lớn nhỏ với lão phu.”
Trên đỉnh đầu truyền đến một giọng nói ghét bỏ.
Đám người vô thức ngửa đầu nhìn lên, chỉ thấy trên cây trà có một cành cây đang chầm chậm rơi xuống.

