“Lão tổ tông, đây chẳng phải điều ngài vẫn luôn lấy mình làm gương sao? Muốn đạt được mục tiêu thì không thể quá coi trọng mặt mũi.” Thân Đồ Cảnh Minh sờ sờ mũi, biểu cảm như thể “ta thế này đều là học theo ngài cả”.
“Nghiệt chướng! Bổn hoàng không biết xấu hổ lúc nào?” Xích Ngục Ma Hoàng suýt chút bị hắn ta chọc tức chết, quơ lấy cây gậy bên cạnh muốn đánh hắn ta, nghĩ đến Vương Phú Quý rồi lại nghĩ đến tam hoàng tử mà chính mình một lòng bồi dưỡng ra, nhất là lão Tam này... đúng thật là càng nghĩ càng phiền lòng, còn chẳng bằng đánh chết cho rồi!

