Bị Lục Huyền trêu chọc như thế, vẻ mặt lão giả vẫn rất tự nhiên, không có bất kỳ thay đổi nào.
“Không còn cách nào khác, đều bị thế đạo này ép buộc mà thôi. Ta cũng muốn mỗi ngày đều nhàn nhã đi sưu tầm các loại bảo vật nhưng thực lực lại không cho phép. Đám tà ma ngày càng càn rỡ, dù ta vẫn luôn ở bên trong Trích Tinh Lâu cũng không thể yên tâm được. Bởi vậy mới quyết định bế quan mấy năm, rèn luyện môn thần thông do gia tộc truyền thụ, khiến cho thực lực của mình tăng lên một chút, tránh để sau này khi đụng độ với tà ma, bản thân lại không có lấy một chút sức lực nào đánh trả.” Mộc đạo nhân giải thích với Lục Huyền.
“Xem ra tiến triển cũng không tệ, về sau còn phải nhờ đạo hữu chiếu cố nhiều hơn rồi.” Lục Huyền cảm nhận được khí tức cường đại trong cơ thể ông ta bèn nói với giọng điệu cực kỳ khách khí.

