“Tiền bối giao linh chủng trân quý như thế cho vãn bối làm trong lòng vãn bối vô cùng sợ hãi, nhưng ta nhất định sẽ tận tâm tận lực bồi dưỡng linh thực Cửu Chân Linh Diệp này thành thục.” Hắn nói một câu chân thành từ tận đáy lòng.
“Được, gốc linh thực này có tác dụng rất lớn với ta, đợi đến khi thành thục nhất định ta sẽ tạ ơn ngươi thật tốt. Về phần loại tinh huyết cần dùng trong quá trình đào tạo, hẳn là ở giai đoạn đầu sinh trưởng, nó sẽ không cần tới tinh huyết của Chân Linh, chờ tới giai đoạn cần sử dụng ngươi lại tới tìm ta là được. Chỗ này có mấy bình tinh huyết yêu thú phẩm chất bình thường, đều có chút quan hệ nhất định với Chân Linh, có thể dùng tạm trước.”
Tinh huyết Chân Linh quá mức quý hiếm, khí linh cũng không yên tâm để Lục Huyền mang theo người một đoạn thời gian dài như thế, bởi vậy sau khi lấy ra mấy bình tinh huyết yêu thú cao giai, nó còn cố ý dặn dò một câu.

