Gần nửa canh giờ sau, linh lực trong cơ thể Lục Huyền đã khôi phục lại trạng thái đỉnh phong. Hắn nhanh chóng rời khỏi Thiên Cơ Ốc, lại khống chế món cơ quan bảo vật này trở lại trạng thái nguyên thủy rồi thu vào Thao Trùng Nang.
“Lần trước khi khí linh tiền bối dẫn theo ta một đường đi thẳng tới động thiên không trọn vẹn, chẳng biết thoải mái hơn ta một thân một mình lên đường không biết bao nhiêu lần. Chẳng trách tiền bối từng dặn dò ta, không đến cảnh giới Kết Đan hậu kỳ thì đừng tùy tiện tiến về phía động thiên không trọn vẹn kia, bằng không dù có phúc nhận được nó cũng không có phúc hưởng thụ chỗ tốt do động thiên không trọn vẹn mang lại.” Lục Huyền đứng ở trong hư không, âm thầm cảm khái.
Ngay sau đó, linh lực trong cơ thể hắn phun trào, một tia lôi đình màu trắng bạc từ trên lòng bàn tay bắn ra nhanh như chớp, bổ thẳng lên người một con tinh thú ngũ phẩm. Lôi quang chạy ngang chạy dọc khắp nơi, thân thể khổng lồ của tinh thú truyền đến mùi khét lẹt, nhanh chóng rơi thẳng xuống.

