“Lục Huyền bái kiến Trường Hải Chân Quân.” Lục Huyền vội vàng kính cẩn thi lễ, người trung niên có khí độ phi phàm trước mắt này chính là phù sư Kỷ Trường Hải của Thiên Khuyết Kiếm Phong, cũng là tu sĩ duy nhất của Kiếm Tông được cho điểm Giáp thượng.
“Sư điệt không cần phải khách khí như thế, cứ gọi ta một tiếng sư thúc là được.” Kỷ Trường Hải mỉm cười nói, hồn nhiên không có lấy một chút tư thế nào của Nguyên Anh Chân Quân.
“Hôm nay nhìn thấy tạo nghệ tinh xảo của sư điệt trên phương diện kiếm phù, ta không khỏi nổi lên lòng yêu tài. Lấy thiên phú phù đạo của sư điệt, nếu tiếp tục ở lại Hoàn Chân Kiếm Phong, không khỏi có chút lãng phí. Sư điệt có nguyện tới Thiên Cương Kiếm Phong của ta nghiên cứu phù đạo hay không? Thiên Cương Kiếm Chủ và chúng ta đều sẽ dốc túi truyền thụ, cam đoan có thể khiến trình độ phù đạo của sư điệt đột nhiên tăng mạnh, trở thành phù sư nổi danh nhất Kiếm Tông này.” Trong giọng nói của Kỷ Trường Hải tràn đầy dụ hoặc.

