Hắn chỉ coi như Phương Tịch quá tham lam, đào cả khối hoá thạch và bùn đất bên dưới rễ lên thôi.
Trong tay người này hiện ra một pháp bảo hình la bàn. Hắn đi dọc dọc theo hoang đảo này, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm vài từ.
Cuối cùng, vẻ mặt hắn càng lúc càng rạng rỡ.
- Tật!

