Logo
Chương 279: Đại thọ năm mươi

Nàng nhìn Phương Tịch vẫn giống như thiếu niên, vẻ mặt hoang mang, hình như trở lại quá khứ.

Một lát sau, nàng mới thì thầm nói:

- Nhất Tịch... Ta không nỡ bỏ nàng lại một mình... Bên ngoài có quá nhiều người xấu... Nàng quá đơn thuần... Đạo hữu là một người đáng để gửi gắm... Vẫn mong, vẫn mong...

- Mẫu thân!

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng