Nhưng loạn thế nhất định phải tàn nhẫn, không tàn nhẫn thì khó mà chấn nhiếp được người khác, cái gì mà lấy tình thương cảm động đối phương, chỉ là nói nhảm.
“Đau quá, đau qúa.”
Trần Thiên Minh cầu xin tha thử, trong hốc mắt hắn ta hằn lên tia máu, tận mắt nhìn thấy cánh tay mình bị kéo lìa, lẳng lặng nằm trên mặt đất, loại cảm giác này ai có thể cảm nhận được.
“Biết đau là được rồi, rất nhanh thôi, đừng hoảng.”

