Sở Hi Thanh đi khoảng hai mươi dặm trong mây mù, liền nhìn thấy bóng lưng của mấy người Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y.
Hình như cây cầu băng dưới chân bọn họ gặp phải trở ngại gì đó, không thể kéo dài về phía trước nữa.
Vấn Thù Y thì lại chắp tay sau lưng, vầng trán hơi thấp, dường như đang nhịn xuống phía dưới.

