Tả Thanh Vân nghe vậy thì sắc mặt tối sầm, hắn cảm nhận lại lời nói của mình, cũng cảm thấy mình quá nhiệt tình.
Hắn nở nụ cười ngượng ngùng, sau đó ra hiệu với người hầu bên cạnh đưa một bình rượu và hai chén rượu lên.
Tả Thanh Vân rót rượu cho Sở Hi Thanh trước: “Đời này của Tả mỗ cũng không thiếu bạn tốt, nhưng bạn bè sống chết thì chỉ có một mình Hi Thanh ngươi.”

