Logo
Chương 1122: Tên Lục Bình An này ép người quá đáng… (1)

Trong hư không, tĩnh mịch như vực thẳm.

Trong bầu không khí nặng trĩu mang theo vài phần hỗn loạn, như sóng ngầm của một dòng sông.

Vết nứt vẫn như cũ, không hề khép lại, một bóng người mờ ảo trong làn sương đứng lặng bên miệng vết nứt, tựa như đang ở thiên đường mà đang ngắm nhìn nhân gian.

Ngọn giáo vàng đã biến mất, bọn họ không bao giờ nghĩ đến mọi chuyện lại kết thúc như thế này.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng