Vương Tiểu Nhị xoa tay, bừng tỉnh: "Thì ra là thế, bốn vị ca ca đều là người tốt."
Trần Dâm Đạo cười ha hả: "Đó là đương nhiên."
Nói xong, gã nuốt nước mắt vào lòng.
Sau đó, gã nhấn mạnh với ba người còn lại: "Chúng ta làm chuyện tốt thì coi như xong, đừng tuyên dương ra ngoài. Làm việc tốt không lưu danh mới là phong phạm của chúng ta."

