CHƯƠNG 1281: TUYỆT VỌNG VÀ HỐI HẬN Oanh oanh oanh! Nương theo từng đạo nổ vang chấn thiến, tiếng kêu rên thế lương vang vọng khắp bầu trời. Chu Thiên Tứ Lão tựa như lăng không ngồi trên một phi bàn, sắc mặt bình tĩnh, vẫn thản nhiên xoay tròn như trước, nhưng trong vòng tròn của bọn họ, mấy trăm đầu long hồn không ngừng thoát ra, lại giống như cuồng phong bão táp bao trùm tất cả mọi thứ chung quanh. Những cường giả Hóa Hư của Lạc gia, dưới sự cuồng oanh bừa bãi như vậy, căn bản không có một chút khe hở nào để có thể tiếp cận bốn người, ngược lại còn bị những long hồn hung mãnh này một trận loạn đụng, nhao nhao thần hồn cấu diệt, thân thể vỡ vụn mà chết, chỉ là trong nháy mắt, mười mấy người còn lại cũng toàn quân bị diệt. Đồng tử nhịn không được hung hăng co rụt lại, tất cả mọi người ở đây đều kinh hãi không thôi, cho dù là võ si như Lệ Kinh Thiên, một đối thiết quyền cũng nhịn không được mà run rẩy. RỐng rống! Bỗng nhiên, một tiếng long ngâm nổ vang lên, một đầu long hồn màu vàng đất hung mãnh đột nhiên vọt về phía Lệ Kinh Thiên. Trong lòng không khỏi hoảng hốt, Lệ Kinh Thiên không dám chậm trễ, vội vàng vung hai tay lên, một con hắc long tràn đầy sát khí cũng chợt từ trong cơ thể hắn vọt ra, đánh thẳng về phía trước.

