CHƯƠNG 867: CON TRAI NGOAN(2) Mỉm cười lắc lắc đầu, hoàng đế khinh bỉ nói: “Đây chính là một nguyên nhân khác khiến ngươi không xứng là quân, Quân giả phải tự có khả năng phán đoán, há có thể tùy ý phỏng đoán tâm tư người khác? Theo quân phụ họa, sàm ngôn mị tục, chính là nô tài chi tướng, không phải là hành động của Đế Vương. Nếu ngươi là Đế, liền nên tự có chủ kiến, để cho người khác phỏng đoán, còn ngươi thì không cần!”
“Đủ rồi, phụ hoàng, ngươi bây giờ đã là nỏ mạnh hết đà, chớ có tiếp tục sính miệng lưỡi chi biện, mau đem giang sơn Thiên Vũ giao cho ta!” Thái tử hung hăng vung tay, nổi giận lên tiếng.
Hoàng đế cười lạnh, trong mắt lóe lên một đạo tinh quang khiếp người: “Hừ hừ hừ... Thái tử, ngươi muốn ngồi phía lên cái ngai vàng này sao, còn chưa xứng! Người tới, hộ giá!”

