Chương 288: Bài Vị
Dây lụa sặc sỡ trên trống da lắc lư theo bước chân nhẹ nhàng của Bạch Linh Miểu.
Nàng một thân một mình đi vào trong con ngõ hẻm có chút cũ nát của thôn Tiền gia.
Thỉnh thoảng có nhà nông đi chân trần dắt theo trâu, còn có người phụ nữa ôm con nhìn nàng vào ánh mắt kinh ngạc.

