Ông lão gặt lúa mì thuê chạy đến bên con suối nhỏ, sau khi rửa sạch sẽ hai cái bát rồi, ông ta cười lộ ra hàm răng thiếu mất hai cái đưa bát đến trước mặt Lý Hỏa Vượng, ông ta nhìn ra Lý Hỏa Vượng là người có địa vị cao nhất ở trong đám người này.
Dường như ông ta muốn nói gì đó, nhưng ông ta ăn nói vụng về nên vẫn không dám nói ra lời nào cả, cuối cùng vẫn là Lý Hỏa Vượng mở miệng nói trước.
“Cụ à, Đại Lương nhiều ruộng như vậy mùa màng cũng bội thu, ngươi cũng lớn tuổi rồi mà còn phải ra đồng làm việc sao?”
“Đó...đó đều là ruộng của Chủ gia cả, có bội thu hơn nữa thì cũng là của họ chứ có liên quan gì đến ta, ta cũng không ăn được nửa hạt gạo.”

