Lý Hỏa Vượng khiến cho hư thể và thực thể của mình sai vị trí, sau đó hắn đi dọc theo con đường hẹp quanh co dưới gốc cây liễu ở đầu thôn chậm rãi đi vào bên trong.
“Lại...nhân...phong...”
Huyễn thính chợt xuất hiện cũng không khiến Lý Hỏa Vượng cảm thấy kinh ngạc nữa, hắn dùng sức lắc lắc đầu, nhìn về phía hòa thượng kẹt ở trong cây bên cạnh.
“Nhìn ta làm gì? Cũng không phải là ta nói.”

