Logo
Chương 462: Trần Đui

“Chậc, xui xẻo thật, lại chạy mất rồi.”

Lý Hoả Vượng cảm nhận được lực giữ người mình của đôi bàn tay dần biến mất, hắn ngay lập tức quay đầu nhìn người đang nói.

Nhờ những chấm sáng yếu ớt của những con đom đóm xung quanh, Lý Hoả Vượng trông thấy một người mù.

Đó là một ông già mù gầy gò, hắn mặc chiếc áo khoác đen xù xì, chân đi một đôi giày vải cũ. Ngoài chiếc giỏ tre đằng sau, cái cây gậy trúc màu vàng bủng trong tay là thứ cuối cùng hắn có.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng