Sau khi chuẩn bị xong toàn bộ những việc liên quan đến hậu sự, Cẩu Oa vừa lòng với giá cả đi ra khỏi tiệm quan tài.
“Đều ổn thỏa cả rồi, lần này chắc chắn phải làm tốt hơn lần trước không biết bao nhiêu lần.”
Hắn nheo mắt nhìn mặt trời đã leo lên đỉnh đầu mới nhận ra lúc này đã là giữa trưa, hắn bèn vội vã sải bước trở về nhà trọ.
“Đúng rồi, lúc nãy chưởng quỹ có nói may áo liệm cần có kích cỡ của người mất, ta phải mau về đo mới được.”

