Lý Hỏa Vượng không để ý tới hắn, tiếp tục tập trung di chuyển, trong lòng suy tính cách ứng đối cho những khả năng có thể xảy ra sau đây.
Hắn chạy mấy ngày ròng rã, dù Lý Hỏa Vượng khỏe mạnh chịu đựng được nhưng dù sao thì ngựa cũng chỉ là máu thịt bình thường, cần phải nghỉ ngơi.
Chạng vạng tối vài ngày sau, Lý Hỏa Vượng buộc ngựa vào một gốc cây, sau đó nhảy lên trên cây, nhắm mắt lại.
Không biết qua bao lâu sau, hắn bị tiếng nói thầm thì của Hắc Thái Tuế đánh thức. Chờ khi hắn mở mắt ra thì trời đã sáng chưng rồi.

