“Lạnh quá….”
Lý Hỏa Vượng cảm thấy lạnh lẽo, bờ môi tím tái, hai hàm răng không khống chế được mà run lên cầm cập, thậm chí lạnh tới mức khiến hắn không thể cảm nhận được đầu ngón tay của mình tồn tại.
Lý Hỏa Vượng nằm trong mưa cảm thấy toàn thân mềm nhũn, không có chút sức lực nào.
Hắn muốn phớt lờ những cảm giác giả dối này, xong bản năng sinh tồn lại khiến Lý Hỏa Vượng gắng gượng bò dậy, rụt cổ lại, dùng hai tay ôm lấy chính mình, đi tới dưới mái hiên.

