Khi lời vừa mới tới miệng, chuẩn bị được nói ra thì Hồng Trung hưng phấn nhảy ra bên ngoài. Hồng Trung không có mặt không có mắt, khoa tay múa chân ở trước mặt Lý Hỏa Vượng.
“Mau mau mau! Lừa nàng đi! Cứ nói là không tìm được! Nói không chừng người Bạch gia đã đi chạy nạn như lời Lữ ban chủ nói!”
Hai mắt Lý Hỏa Vượng mở lớn, dùng ánh mắt hung tợn trừng Hồng Trung.
“Trừng ta làm gì chứ? Ta đang giúp ngươi mà! Ngươi thử nghĩ mà xem người Bạch gia đã chết rồi, hiện giờ ngươi nói cho nàng biết ngoài việc khiến nàng đau khổ ra thì còn có tác dụng gì khác hay sao?”

