“Ư…”
Dường như môi trường mới khiến Màn Thầu cảm thấy bất an, nó không ngừng dụi cái mũi đen của mình vào lòng Lý Hỏa Vượng.
Lý Hỏa Vượng không ngừng dò xét phố phường cô quạnh xung quanh, song lại chẳng phát hiện điều gì bất thường.
Rất nhanh sau đó Lý Hỏa Vượng đã đến được cổng nha môn của Thương Thủy huyện, tri huyện dường như đã biết Lý Hỏa Vượng đến đây từ trước, hắn dẫn theo một nhóm người đứng đợi ở hai bức tượng sư tử đá ngoài cổng.

