Nụ cười của Hồng Trung càng lúc càng khoa trương:
“Vậy có lẽ ngươi đang phát điên đấy. Từ lâu ta đã cảm thấy tiểu tử ngươi chẳng phải người bình thường.”
Nghe được câu nói này, Lý Hoả Vượng trừng trừng nhìn Hồng Trung như muốn ăn tươi nuốt sống, gân xanh trên tránh không ngừng co giật.
“Ô ô ô! Sau ngươi lại trừng ta? Ta chửi ngươi là kẻ điên, ngươi làm gì được ta? Tiểu Hỏa Vượng!”

