Vừa nói lông mày của Bạch Linh Miểu vừa nhíu lại:
"Ta nhớ hình như con ngựa này bay lên được. Nó dẫn ta đến bên trong bức tranh chơi đùa, nơi đó vô cùng náo nhiệt, có rất nhiều người lớn trẻ em chơi với ta! Đúng! Nơi này còn có tranh!”
Bạch Linh Miểu như nghĩ đến điều gì chợt vội vàng xoay người lao vào trong bóng tối, những người khác nhìn thấy lập tức vô cùng hoảng sợ nhanh chóng chạy theo.
Còn đi chưa được mấy bước, bọn họ liền nhìn thấy Bạch Linh Miểu dừng lại trước một bức tường. Trên tường có tranh vẽ, nhưng tranh vẽ đều là từng đóa hoa sen trắng tinh khôi nở rộ trên mặt nước đen kịt, không có rất nhiều người như nàng đã nói trước đó.

