“Con gái gả ra ngoài như bát nước đổ đi, chỉ cần giấu diếm để ngươi lớn một chút, lại tìm cho ngươi một nhà khá giả, nhà mẹ đẻ cho dù có xảy ra chuyện gì đều không liên quan tới ngươi, nói cho cùng họ cũng vì muốn tốt cho ngươi thôi.”
“Tốt cho ta sao?”
Bạch Linh Miểu run rẩy hé miệng muốn nói chút gì đó, nhưng lại bị nghẹn trong họng nói không nên lời.
Xuân Tiểu Mãn thở dài một hơi, nhẹ nhàng ôm ôm nàng mà an ủi, tình huống này nàng ấy người ngoài cuộc, nói cái gì cũng vô ích.

