Trong thoáng chốc, Lý Hỏa Vượng ngẩng lên nhìn phía trên đỉnh đầu, dường như mái vòm đen sì ấy đã bắt đầu nứt ra rồi, một con ngươi mờ mịt dường như còn lớn hơn cả mặt trời với cái đồng tử vừa dài vừa mảnh ở giữa chăm chú nhìn khung cảnh bên dưới qua vết nứt trên bầu trời.
Đó không phải Ba Hủy, Lý Hỏa Vượng có thể cảm nhận được Ba Hủy nhưng nó ở rất xa, nó vẫn đang ở Bạch Ngọc Kinh.
Con ngươi ấy tan ra rồi, Lý Hỏa Vượng lại cảm nhận được Ba Hủy, hoặc là lại nhìn thấy Ba Hủy.

