Hắn cũng không nghĩ rằng thứ chuyện tốt như vậy sẽ rơi trúng người mình, cũng có thể ngày mà hắn đạt được thứ sức mạnh ấy không chắc còn đang sống khổ sở vật vã hơn cả Tâm Trọc.
“Hỏa Vượng, có người rơi xuống từ trên đó rồi! có vẻ như là lão thái giám!”
Nghe Bạch Linh Miểu nói vậy, Lý Hỏa Vượng ngước đầu nhìn lên liền thấy vài chấm li ti màu đen rơi ra từ vết nứt trên trời, đồng thời bầu trời bị nứt toác phía trên cũng bắt đầu trở nên không ổn định.
Lý Hỏa Vượng và Bạch Linh Miểu tìm thấy Ký Tương giữa một đám xác chết gầy như que củi, dù sứt đầu mẻ trán nhưng hắn vẫn ôm chặt thi thể của tên nam Tâm Trọc ấy.

