Lý Hỏa Vượng suy nghĩ một chút rồi vươn tay sờ vào trong ngực, lấy ra số tiền mà mình đã thắng được khi chơi bài lá, sau đó trực tiếp nhét vào trong tay cô bé.
"Dù con trẻ còn nhỏ nhưng một bữa ăn mà chỉ ăn nửa cái màn thầu đường đỏ cũng không được. Ngươi cầm tiền này đi mua đồ ăn cho nàng đi.”
Không đợi người phụ nhân có phản ứng gì khác, Lý Hỏa Vượng đã đánh xe ngựa chạy về phía quán trọ phía xa xa.
Lá bùa bói quẻ này nói có ích thì là có ích, nói vô dụng thì thật sự vô dụng, hoàn toàn không thể nắm bắt được cơ hội, sau khi bói quẻ xong thì chỉ có thể chờ đợi cơ duyên tự đến thôi.

