Lý Hỏa Vượng nhìn xuống cái bụng nứt ra từng khe của mình, thở dài ngao ngán, hiếm thấy hôm nay tâm trạng tốt hơn, không ngờ lại gặp phải chuyện như vậy.
Tuy rằng hắn không còn sợ hãi loại chuyện này nữa, nhưng cóc ghẻ nằm trên chân, không hại người nhưng thật kinh tởm.
"Đại Lương Quốc trước giờ không phải luôn rất ổn định sao? Tại sao còn xuất hiện hắc điếm dùng thuốc hại người như vậy."
Hồng Trung đã lâu không xuất hiện, bước ra khỏi bàn bên cạnh.

