Xém chút nữa là Lý Hỏa Vượng không thở nổi một hơi. Nếu có chuyện gì càng khó chịu hơn không có gì, thì chính là cảm giác đạt được ngay trước mắt rồi lại biến mất lần nữa.
“Ngươi thích kể chuyện như vậy mà sao trước kia không nói với ta chuyện quan trọng như có tới bốn Bắc Phong?”
Gia Cát Uyên nắm chặt cây quạt giấy trong tay rất lấy làm tiếc gõ vào trán.
“Ấy, ta còn tưởng ngươi biết chứ, không ngờ rằng ngươi lại không biết chuyện này, bây giờ ta nói cũng không muộn.”

