Lý Hỏa Vượng cố nhịn nỗi đau cắn chặt rung, run run đặt đại tràng ruột non bị móc lên vào lại trong bụng:
“Đầu Tử! Chẳng phải ngươi bảo ta về Thượng Kinh à? Được! Phò tá Cơ Lâm lên ngôi! Còn ngươi phải trả Bạch Linh Miểu nguyên vẹn không thiếu một sợi tóc lại cho ta!”
“Nếu ngươi thực sự khiến Cơ Lâm lên ngôi được, thì ta sẽ tìm Bạch Linh Miểu về cho ngươi, nhưng Hồng Trung à, ta phải nói rõ, ta không bắt cóc nàng thật, chúng ta là Tọa Vong Đạo, nếu làm việc ngu xuẩn như bắt cóc, vậy thì bôi tro trát trấu vào mặt tổ sư chúng ta!”
Lý Hỏa Vượng cười lạnh lùng trong lòng, mình không hề tin một chữ nào của hắn.

