“Ôi, Cẩu lão gia, đoàn nhà họ Lữ chúng ta chỉ có những đồ ăn này, nếu ngươi không thích, thì người về đi.”
“Ầy, ngươi tưởng ta muốn chắc, đã lâu như vậy Lý sư huynh vẫn chưa về, nếu không phải trong thôn cần một người ra ngoài thăm dò tin tức, thì việc gì ta phải ra chịu khổ cùng các ngươi? Vừa sáng sớm cũng không có chút dầu mỡ, thì làm sao đi đường cả ngày.”
“Không phải chứ, các ngươi hát kịch cũng kiếm được rất nhiều tiền mà? Sao chỉ thấy kiếm mà không thấy tiêu thế.”
Cẩu Oa vừa than vãn vừa uống bát canh thịt.

