Con ngươi trong mắt Hắc Huyền Nguyệt thoáng ngưng lại.
Rồi chỉ trong nháy mắt sau khi sợi tơ kia bị kéo đi, Lâm Ân và cô ấy đã được kéo ra tận lối vào hành lang, cách vị trí vừa nãy tới mấy chục mét rồi.
Bên trong đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn và Hắc Huyền Nguyệt lập tức lóe lên một mảnh ác độc và điên cuồng.
"Các ngươi... Xong rồi!" Một giọng nói khàn khàn mà dữ tợn cũng truyền đến từ bên trong bộ thân thể dị dạng vặn vẹo kia.

