"Vậy mục đích của chúng ta là gì?" Lâm Ân nghiêng mặt hỏi.
Bạch Dạ vừa đi vừa nói: "Chiến tranh là chuyện không thể ngăn cản được, bởi mâu thuẫn giữa hai thần giáo này đã tồn tại từ rất lâu rồi, trước khi mâu thuẫn được điều hòa, hóa giải, mỗi lần chúng ta cứu được một sinh vật sẽ khiến cho quy mô của chiến tranh được mở rộng thêm một bước, như vậy hành động cứu giúp này đã đi ngược lại với tôn chỉ của chúng ta rồi.”
"Cho nên chúng ta không giúp bên nào cả, mà mục đích của chúng ta chính là cố gắng hết sức để khống chế mức độ ảnh hưởng của trận chiến tranh này, sau đó dựa vào nỗ lực lớn nhất của mình, chúng ta đi tới giúp đỡ dân bản địa ở bên trong tòa thành trước mặt, sơ tán được nhiều sinh vật nhất có thể."
Nói đến đây Bạch Dạ chợt ngừng lại, rồi quay đầu, trong đôi mắt ông phản chiếu hình ảnh của tòa thành đổ nát kia.

