- Hô —— hô —— hô!
Diệp Hiên kịch liệt thở hổn hển, chưa bao giờ có sinh tử đại khủng bố lại xâm nhập đến hắn mạnh mẽ như thế, hắn gắt gao nhìn chăm chú cửu sắc kiếp vân, chỉ cảm thấy linh hồn của mình đều tựa như muốn vỡ nát.
- Ta... Ta phải chết sao?
Tử vong, đối với Diệp Hiên tuyệt đối không phải một từ ngữ xa lạ gì, bởi vì hơn ba trăm vạn năm qua hắn đều luôn một mực du tẩu ở bên bờ sinh tử, trải nghiệm quá nhiều liên quan tới tử vong hai chữ này.

