CHƯƠNG 1181: CON ĐƯỜNG VƯƠNG GIẢ (2) “Dừng lại là vực sâu, tiến về phía trước...vẫn là vực sâu.” Đỗ Địch An tự lẩm bẩm một câu, trong lòng hơi chút hoang mang.
“Đến rồi.” Giọng nói của Borrow truyền đến, kéo suy nghĩ của Đỗ Địch An trở lại.
CHƯƠNG 1181: CON ĐƯỜNG VƯƠNG GIẢ (2) “Dừng lại là vực sâu, tiến về phía trước...vẫn là vực sâu.” Đỗ Địch An tự lẩm bẩm một câu, trong lòng hơi chút hoang mang.
“Đến rồi.” Giọng nói của Borrow truyền đến, kéo suy nghĩ của Đỗ Địch An trở lại.