CHƯƠNG 1297: TÒA LÂU ĐÀI KỲ DỊ Đỗ Địch An giật mình, vội vàng nói: “Cảm ơn.” Nói xong lập tức quay người rời đi.
Lúc hắn vội vàng rời đi rõ ràng đã nghe thấy tám kỵ sĩ đằng sau phát ra tiếng cười, dường như cảm thấy dáng vẻ thoát thân mà chạy của hắn rất buồn cười, mang đến sự thích thú cho đám người đang buồn tẻ bọn họ.

