CHƯƠNG 1389: CƠ GIÁP THẦN SÁNG THẾ (2) trưởng đoàn Lý hơi nhướng mày, hừ lạnh nói: “Miệng lưỡi giảo hoạt, là một quân nhân, xảy ra chuyện nhưng không có ứng phó thích hợp, sau đó không đảm đương được, nếu như mỗi một người đều giống như ngươi, đem việc chạy trốn nói thành những lời lẽ đầy hùng hồn thì cuộc chiến này còn đánh thế nào được? Hả?”
Đỗ Địch An nơm nớp lo sợ, không dám hé răng, cúi đầu xuống, trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.

