CHƯƠNG 1537: NGỤY TRANG Trong mắt Đỗ Địch An có mấy phần nghiêm trọng, dùng thấu thị nhìn toàn cảnh chiến trường, cảm nhận tình hình trên chiến trường, rất nhanh đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, tươi mới và kích thích, lại nhìn thấy vô số tàn chi hài cốt, rải rác khắp chiến trường, mặt đất đã bị đốt cháy thành than đen, rải rác cơ giáp nát vụn, máy móc còn sót lại trên Tường vẫn đang tỏa ra điện quang màu xanh yếu ớt, từng bóng dáng dữ tợn như sói như hổ, cùng chiến binh cơ giáp giao chiến với nhau.
“Lẽ nào phòng tuyến ngoài cùng đã bị đánh hạ?” Trong lòng Đỗ Địch An kinh sợ, điểm cuối cùng tầm mắt hắn có thể nhìn thấy được, cũng chỉ là nửa khu vực sau của chiến trường, theo lý mà nói ở đây là nơi tiếp viện chiến tranh và quân dự bị, nhưng lúc này lại biến thành tiền tuyến chiến tranh, chém giết vô cùng thê thảm, chiến binh ma ngân tấn công đến nơi này, chẳng phải có nghĩa là bên ngoài tiền tuyến đã hoàn toàn thất thủ sao?”

