Logo
Chương 1212: Những ngày ta dưỡng thương tại Hầu phủ (Bốn)

Tùng… tùng…

Bên ngoài, một hồi trống dồn dập rung động lòng người truyền vào Lâm Hoài Hầu phủ, tựa như tiếng sấm mùa xuân nổ vang, cảm giác như thể thiên thần đang vung chiếc dùi trống to bằng cả ngọn núi, nện mạnh xuống mặt trống rộng như mặt hồ.

Theo tiếng trống vang dội, cửa sổ cũng rung lên bần bật.

“Vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế…”

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng