“Triệu đại nhân nói quá lời rồi.”
Đối mặt với Triệu Đại Ưng khí thế hùng hổ, Chu Bình An nhếch mép cười khẩy, như thể đối phương chỉ là một đứa trẻ đang phô trương thanh thế.
Nói quá lời? Mẹ kiếp! Ngươi mò đến tận cửa nhà lão tử rồi mà còn dám nói lão tử nói quá lời!
Triệu Đại Ưng phẫn nộ, hơi rượu trên người cũng theo đó bốc lên, cả người như sắp bốc cháy.

