“Ta nào dám chứ, phụ thân ta từ nhỏ đã dạy ta hòa khí sinh tài. Đây là giày tổ tiên ta truyền lại, bao nhiêu năm cũng không hỏng, ta đây cũng là vì cần tiền gấp mới tới, bằng không ta nào nỡ. Ngài hãy xem xét, định một giá, nếu hợp lý ta sẽ giao bọc giày này cho các ngươi.” Lưu Đại Đao vẻ mặt vô tội, nhìn chằm chằm vào bọc đồ, tựa hồ sợ Trương Triều Phụng trong quầy sẽ đánh tráo bọc giày của hắn.
Đúng là đồ nghèo hèn! Chỉ một bọc giày rách này thôi, ngươi có cần phải căng thẳng đến vậy không?! Kẻ nghèo đúng là không rời được cửa hàng cầm đồ! Thế nhưng trước đây kẻ nghèo đi cầm cố thì cũng là mang áo gi-lê, áo da hay những bộ quần áo có chút giá trị tới cầm để giải quyết mối lo trước mắt, thế mà lại có kẻ mang tới một bọc giày rách hôi thối nồng nặc, đây quả là lần đầu tiên!

