Logo
Chương 1372: Mây vô tâm lướt qua tay áo, kiếm hữu ý lạc bước không về 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑

Nếu thời gian là một cỗ máy có thể tính toán chính xác, điều khiển tự do chiều hướng đi tới lui, thì xin hãy để chúng ta cùng đi theo bức tranh dịch chuyển của thời gian, bắt đầu từ chiều ngược lại, quay trở về không gian thời gian ban đầu trên Đại Đông Sơn, để chiêm ngưỡng chiếc áo vàng ướt đẫm, thanh kiếm bén nhọn kia, quan sát người đàn ông trung niên mà lưỡi kiếm chĩa tới và nhìn về những người khác đứng giữa cơn mưa.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng