๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Ông dựa trên suy đoán, liệu có phải bên trong Khánh Quốc, dưới vỏ ngoài yên ổn vẫn tiềm ẩn một vết thương cũ xé nát lòng người. Và nếu Trần Bình Bình qua đời vì bệnh tật, chết già một cách tự nhiên, thế thì những suy đoán về con người của Khổ Hà sẽ vô nghĩa, nên ông phải đảm bảo Trần Bình Bình tiếp tục sống, cho đến một ngày có người không muốn hắn sống nữa.
Mọi việc dường như đã được sắp đặt xong xuôi, Khổ Hà đại sư không còn hy vọng gì vào nhân gian này nữa, ông nhắm mắt lại, dường như sắp chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.

